報暉庵

宋代 呂本中
寸草仰生活,春暉常照臨。不知欲報德,何以見此心。 江漢有時竭,此心無淺深。魏氏有令德,傳家非獨今。 結庵在山阿,日瞻松柏林。仁風被遠跡,猛獸不敢侵。 令子守直道,意往無崎嶔。遂令此鄉人,得聞金玉音。 我行時序晚,回望西山岑。延領長太息,聊為純孝吟。
cùn cǎo yǎng shēng huó   chūn huī cháng zhào lín zhī bào   jiàn xīn    
jiāng hàn yǒu shí jié   xīn qiǎn shēn wèi shì yǒu lìng chuán   jiā fēi jīn    
jié ān zài shān ē   zhān sōng lín rén fēng bèi yuǎn měng   shòu gǎn qīn    
lìng shǒu zhí dào   wǎng qīn suì lìng xiāng rén   wén jīn yīn    
xíng shí wǎn   huí wàng 西 shān cén yán lǐng cháng tài liáo   wèi chún xiào yín