寶鼎現

宋代 劉弇
濃陰堆積,迥野空曠,將回微煦。還是覺、早梅依舊,清艷枝枝攢曉樹。弄霽影、盡脂凝香蒂,瓊削纖葩競吐。對幾處園林,芳菲消息,都因傳去。 取次台樹,等閒院落,偏宜獨擅芳步。長恁恐、壽陽妝面,姑射冰膚成暗妒。笑杏塢、共桃蹊誇麗,一霎狂風驟雨。又爭似、年年此際,先得東皇為主。 好似雪裡精神,曾解惱、遊人吟顧。想當時折贈,端的憑誰付與。盪醉目、恨同雲阻。畫角聲將暮。想異時成實,和羹止渴,還應得路。
nóng yīn duī   jiǒng kōng kuàng   jiāng huí wēi hái shì jué zǎo méi jiù   qīng yàn zhī zhī zǎn xiǎo shù nòng yǐng jǐn zhī níng xiāng   qióng xuē xiān jìng duì chù yuán lín   fāng fēi xiāo xi   dōu yīn chuán
tái shù   děng xián yuàn luò   piān shàn fāng zhǎng nèn kǒng shòu yáng zhuāng miàn   shè bīng chéng àn xiào xìng gòng táo kuā   shà kuáng fēng zhòu yòu zhēng nián nián   xiān dōng huáng wéi zhǔ
hǎo xuě jīng shén   céng jiě nǎo yóu rén yín xiǎng dāng shí zhé zèng   duān píng shuí dàng zuì hèn tóng yún huà jiǎo shēng jiāng xiǎng shí chéng shí   gēng zhǐ   hái yīng de