報昌甫青岩之游

宋代 韓淲
秋到青岩寺,山深眼為新。尋思曾宿客,笑我再來人。 欲住苦違俗,便歸愁染塵。爭如兩峰底,苔竹養吾真。
qiū dào qīng yán   shān shēn yǎn wèi xīn xín céng 宿 xiào   zài lái rén    
zhù wéi   biàn 便 guī chóu rǎn chén zhēng liǎng fēng tái   zhú yǎng zhēn