宋代 曾鞏
窮谷結時雷已動,荒台看處雪猶埋。 崩騰沙靂乘風下,宛轉珠璣壓雨來。 已激山聲如駭浪,更回天色似寒灰。 何繇得見晴輝上,愁放昏昏睡眼開。
qióng jié shí léi dòng   huāng tái kàn chù xuě yóu mái  
bēng téng shā chéng fēng xià   wǎn zhuǎn zhū lái  
shān shēng hài làng   gèng huí tiān shì hán huī  
yáo jiàn qíng huī shàng   chóu fàng hūn hūn shuì yǎn kāi