八礪三首 其一

宋代 鄭思肖
黃道霾陰晝蝕光,野浮冤氣白冥茫。世無聖主天應哭,時有忠臣國不亡。 萬刃攢身終莫變,一誠銘骨豈能忘。休嫌重複叨叨說,未奏膚公正斷腸。
huáng dào mái yīn zhòu shí guāng   yuān bái míng máng shì shèng zhǔ tiān yìng   shí yǒu zhōng chén guó wáng
wàn rèn zǎn shēn zhōng biàn   chéng míng néng wàng xiū xián chóng dāo dāo shuō   wèi zòu gōng zhèng duàn cháng