巴陵

宋代 汪元量
重到巴陵秋正清,岳陽城下系孤舲。 江湖萬里水雲闊,天地一涼河嘆明。 月出洞庭魚婢舞,氣蒸雲夢雁奴腥。 篙工又鼓瀟湘花,漁笛漁榔上下鳴。
zhòng dào líng qiū zhèng qīng   yuè yáng chéng xià líng  
jiāng wàn shuǐ yún kuò   tiān liáng tàn míng  
yuè chū dòng tíng   zhēng yún mèng yàn xīng  
gāo gōng yòu xiāo xiāng huā   láng shàng xià míng