把酒問月

唐代 李白
青天有月來幾時,我今停杯一問之: 人攀明月不可得,月行卻與人相隨? 皎如飛鏡臨丹闕,綠煙滅盡清輝發? 但見宵從海上來,寧知曉向雲間沒? 白兔搗藥秋復春,嫦娥孤棲與誰鄰? 今人不見古時月,今月曾經照古人。 古人今人若流水,共看明月皆如此。 唯願當歌對酒時,月光長照金樽里。
qīng tiān yǒu yuè lái shí   jīn tíng bēi wèn zhī  
rén pān míng yuè   yuè xíng què rén xiāng suí  
jiǎo fēi jìng lín dān quē   yān miè jǐn qīng huī  
dàn jiàn xiāo cóng hǎi shàng lái   níng zhī xiǎo xiàng yún jiān méi  
bái dǎo yào qiū chūn   cháng é shuí lín  
jīn rén jiàn shí yuè   jīn yuè céng jīng zhào rén
rén jīn rén ruò liú shuǐ   gòng kàn míng yuè jiē
wéi yuàn dāng duì jiǔ shí   yuè guāng zhǎng zhào jīn zūn