芭蕉庵,為僧賦

宋代 鄭元祐
芭蕉為庵世所知,諭人生滅無多時。春風方抽綠羅卷,秋雨便折青瑤枝。 叢茂如雲蓋有自,身飄著土當從誰?畦傍築室善取譬,葉上濡墨仍題詩。 猩紅吐花粲堪數,鵝黃駢實甘如飴。使其堅牢閱世久,敢恨迫窄逢君遲。 雨聲蕭蕭集疏響,世路驀驀遭多岐。於茲不悟佛所說,金粟如來良足嗤。
jiāo wèi ān shì suǒ zhī   rén shēng miè duō shí chūn fēng fāng chōu luó juǎn   qiū biàn 便 zhé qīng yáo zhī
cóng mào yún gài yǒu   shēn piāo zhù dāng cóng shuí   bàng zhù shì shàn   shàng réng shī
xīng hóng huā càn kān shù   é huáng pián shí gān shǐ 使 jiān láo yuè shì jiǔ   gǎn hèn zhǎi féng jūn chí
shēng xiāo xiāo shū xiǎng   shì zāo duō suǒ shuō   jīn lái liáng chī