芭蕉

宋代 胡仲弓
為愛芭蕉綠葉濃,栽時傍竹引清風。 近來怕聽愁人雨,斫盡檐前三四叢。
wèi ài jiāo nóng   zāi shí bàng zhú yǐn qīng fēng  
jìn lái tīng chóu rén   zhuó jǐn yán qián sān cóng