跋姜春坊梅山詩集二首
松風澗水打窗聲,玉佩瓊琚觸眼明。
當書如何掛秋月,未春特地轉新鶯。
只銷一卷梅山集,幻出多般景物情。
老子平生有詩癖,為君焚卻老陶泓。
sōng
松
fēng
風
jiàn
澗
shuǐ
水
dǎ
打
chuāng
窗
shēng
聲
,
yù
玉
pèi
佩
qióng
瓊
jū
琚
chù
觸
yǎn
眼
míng
明
。
dāng
當
shū
書
rú
如
hé
何
guà
掛
qiū
秋
yuè
月
,
wèi
未
chūn
春
tè
特
dì
地
zhuàn
轉
xīn
新
yīng
鶯
。
zhǐ
只
xiāo
銷
yī
一
juàn
卷
méi
梅
shān
山
jí
集
,
huàn
幻
chū
出
duō
多
bān
般
jǐng
景
wù
物
qíng
情
。
lǎo
老
zǐ
子
píng
平
shēng
生
yǒu
有
shī
詩
pǐ
癖
,
wèi
為
jūn
君
fén
焚
què
卻
lǎo
老
táo
陶
hóng
泓
。