白紵歌舞四時詞春

宋代 楊萬里
人生春睡要足時,海波可乾山可移。 珠宮宴罷曉星出,不是天上無鳴雞。 昨來坐朝到日落,君王何曾一日樂。 上林平樂半蒼苔,桃花又去楊花來。
rén shēng chūn shuì yào shí   hǎi qián shān  
zhū gōng yàn xiǎo xīng chū   shì tiān shàng míng  
zuó lái zuò cháo dào luò   jūn wáng zēng  
shàng lín píng bàn cāng tái   táo huā yòu yáng huā lái