白紵歌九首 其四
秋風鳴條露垂葉。空閨光盡坐愁妾。獨向長夜淚承睫。
山高水深路難涉。望君光景何時接。
qiū
秋
fēng
風
míng
鳴
tiáo
條
lù
露
chuí
垂
yè
葉
kōng
。
guī
空
guāng
閨
jǐn
光
zuò
盡
chóu
坐
qiè
愁
dú
妾
xiàng
。
cháng
獨
yè
向
lèi
長
chéng
夜
jié
淚
承
睫
。
shān
山
gāo
高
shuǐ
水
shēn
深
lù
路
nán
難
shè
涉
wàng
。
jūn
望
guāng
君
jǐng
光
hé
景
shí
何
jiē
時
接
。