白紵詞

宋代 葉適
有美一人兮表獨,陟彼南山兮伐寒紵。 挑燈細緝抽苦心,冰花織成雪為縷。 不憂絕技無人學,只愁不堪嫁時著。 鄭僑吳札今悠悠,爭看買笑錦纏頭。
yǒu měi rén biǎo   zhì nán shān hán zhù  
tiǎo dēng chōu xīn   bīng huā zhī chéng xuě wèi  
yōu jué rén xué   zhǐ chóu kān jià shí zhù  
zhèng qiáo zhá jīn yōu yōu   zhēng kàn mǎi xiào jǐn chán tóu