白雲先生

宋代 徐積
白雲先生面如鐵,一片良心似明月。腹中和氣如春陽,齒下清風欲為雪。 群兒走馬正歡歡,先生高躅方尋山。嵩山泰山俱有約,先訪王喬後陳摶。 浮丘嚴駕欲迎子,玉女整衣開瑤關。山中自是逍遙家,手磨紅蕊生龍霞。 鼎中氣焰成何物,不煉黃金煉丹砂。明月一聲何處嘯,但覺半夜鸞鳳叫。 猿不敢號虎不鳴,一夜清風生萬竅。此路高深易迷錯,只見先生一雙腳。 山中不似俗人家,有客但尋猿與鶴。西峰猶有秦宮女,身上亂毛如鳥羽。 秦時人事不忍聞,若見斯人莫與語。先生何以遺時人,先生有語醇乎醇。 莫分巧拙與強弱,莫將外物成天真。豈不見北邙山下狐狸窟,掘出枯骸與陳骨。 其閒豈無鄉原人,其閒豈無強梁物。強梁物,鄉原人,當時爾等空紛紛。 後來之事竟何如,不及痴兒醉夢之浮雲。
bái yún xiān sheng miàn tiě   piàn liáng xīn shì míng yuè zhōng chūn yáng chǐ   xià qīng fēng wèi xuě    
qún ér zǒu zhèng huān huān   xiān sheng gāo zhú fāng xún shān sōng shān tài shān yǒu yuē xiān   fǎng wáng qiáo hòu chén tuán    
qiū yán jià yíng zi   zhěng kāi yáo guān shān zhōng shì xiāo yáo jiā shǒu   hóng ruǐ shēng lóng xiá    
dǐng zhōng yàn chéng   liàn huáng jīn liàn dān shā míng yuè shēng chǔ xiào dàn   jué bàn luán fèng jiào    
yuán gǎn hào míng   qīng fēng shēng wàn qiào gāo shēn cuò zhī   jiàn xiān sheng shuāng jiǎo    
shān zhōng shì rén jiā   yǒu dàn xún yuán fēng 西 yóu yǒu qín gōng shēn   shàng luàn máo niǎo    
qín shí rén shì rěn wén   ruò jiàn rén xiān sheng shí rén xiān   sheng yǒu chún chún    
fēn qiǎo zhuō qiáng ruò   jiāng wài chéng tiān zhēn jiàn běi máng shān xià li jué   chū hái chén    
xián xiāng yuán rén   xián qiáng liáng qiáng liáng xiāng   yuán rén dāng   shí ěr děng kōng fēn fēn    
hòu lái zhī shì jìng   chī ér zuì mèng zhī yún