白雲

明代 王守仁
白雲冉冉出晴峰,客路無心處處逢。已逐肩輿度青壁,還隨孤鶴下蒼松。 此身愧爾長多系,他日從龍謾托蹤。斷鶩殘鴉飛欲盡,故山回首意重重。
bái yún rǎn rǎn chū qíng fēng   xīn chù chù féng zhú jiān 輿 qīng hái   suí xià cāng sōng    
shēn kuì ěr cháng duō   cóng lóng mán tuō zōng duàn cán fēi jǐn   shān huí shǒu chóng chóng