白霧樹累累作花

明代 李夢陽
不作江南客,空登河上台。夢中到孤山,笛里落寒梅。 今朝走白霧,萬枝參差開。紫宮散花女,騎龍下瑤陔。 恍惚弄珠人,玉塵生羅襪。葳蕤復颯沓,光采半明滅。 朝陽勿遽晞,留之慰超忽。
zuò jiāng nán   kōng dēng shàng tái mèng zhōng dào shān   luò hán méi    
jīn zhāo zǒu bái   wàn zhī cēn kāi gōng sàn huā   lóng xià yáo gāi    
huǎng nòng zhū rén   chén shēng luó wēi ruí guāng   cǎi bàn míng miè    
zhāo yáng   liú zhī wèi chāo