白頭吟

元代 戴良
莫把白頭吟,來調綠綺琴。蜀客當年聘私室,兩情總向琴中得。 誰信黃金買賦時,已是青蛾辭寵日。兔絲春來托女蘿,雪霜未至尚纏柯。 若個人心如草木,不到白頭妾遭逐。妾有嫁時綠玉簪,時時插髻悅君心。 一朝墜地雙股折,恰似君心中道絕。我簪縱折猶共藏,君心一絕去他鄉。
bái tóu yín   lái diào 調 qín shǔ dāng nián pìn shì   liǎng qíng zǒng xiàng qín zhōng de
shuí xìn huáng jīn mǎi shí   shì qīng é chǒng chūn lái tuō luó   xuě shuāng wèi zhì shàng chán
ruò rén xīn cǎo   dào bái tóu qiè zāo zhú qiè yǒu jià shí zān   shí shí chā yuè jūn xīn
zhāo zhuì shuāng zhé   qià jūn xīn zhōng dào jué zān zòng zhé yóu gòng cáng   jūn xīn jué xiāng