白頭吟

唐代 邵謁
漢家天宇闊,日月不暫閒。常將古今骨,裨作北邙山。 山高勢已極,猶自凋朱顏。
hàn jiā tiān kuò   yuè zàn xián cháng jiāng jīn   zuò běi máng shān
shān gāo shì   yóu diāo zhū yán