白頭吟

唐代 張籍
請君膝上琴,彈我白頭吟。憶昔君前嬌笑語, 兩情宛轉如縈素。宮中為我起高樓,更開花池種芳樹。 春天百草秋始衰,棄我不待白頭時。羅襦玉珥色未暗, 今朝已道不相宜。揚州青銅作明鏡,暗中持照不見影。 人心回互自無窮,眼前好惡那能定。君恩已去若再返, 菖蒲花開月長滿。
qǐng jūn shàng qín   dàn bái tóu yín jūn qián jiāo xiào  
liǎng qíng wǎn zhuǎn yíng gōng zhōng wèi gāo lóu   gèng kāi huā chí zhǒng fāng shù
chūn tiān bǎi cǎo qiū shǐ shuāi   dài bái tóu shí luó ěr wèi àn  
jīn zhāo dào xiāng yáng zhōu qīng tóng zuò míng jìng   àn zhōng chí zhào jiàn yǐng
rén xīn huí qióng   yǎn qián hào néng dìng jūn ēn ruò zài fǎn  
chāng huā kāi yuè zhǎng mǎn 滿