白石翁畫贈吳文定山水歌

明代 王世貞
君不見白石翁,墨花破萬紙,散落世眼中。其間方寸地,貯一太史公。 是時太史稱吳儂,三載磊塊蟠翁胸。太史趣朝天,青雀凌春風。 有淚不作李都尉,有賦不擬江文通。直將三寸管、五丈素,寫出江南千峰與萬峰。 盡收蜀錦囊,壓倒太史之奚僮。絕壁直上高穹窿,呼吸似足開天聰。 忽復下墜數千尺,俯身欲入黿鼉宮。意者徑路絕,乃有雲霞封。 萬古不盡流,洗出玉玲瓏。側耳將聽之,疑是縑素間,迸作群靊霳。 長飆無形,百草庬茸。列缺崩崖,吐出怪松。歷亂羽葆,屈蟠虬龍。 將崩未崩石似舞,欲斷不斷橋飛虹。乃有詞客酒人,樵青釣童。 或騎蹇驢,或駕輕舼。或躡蠟屐,或策短筇。高者穿木,末若蜚鴻。 下者蹣跚,勃窣如孤豵。兩儀不能主,乍辟而乍蒙。 二曜不定光,倏西而倏東。木棧與鳥爭道,人家擬鵲開窗。 漸窮至杳靄,但有去路無來蹤。猶雲紙盡意未盡,亂石拳點波洶洶。 真宰泣訴神無功,太史不能長將向天去,流落人間成楚弓。 翁亦召主城芙蓉,但令居士緗几上,秀色慾滴青濛濛。 擊節董源,隕涕關仝,筆底一掃傾宗工。沈翁豪翰何其雄,嗚呼隆準之孫豈必隆。
jūn jiàn bái shí wēng   huā wàn zhǐ   sàn luò shì yǎn zhōng jiān fāng cùn zhù   tài shǐ gōng    
shì shí tài shǐ chēng nóng   sān zài lěi kuài pán wēng xiōng tài shǐ cháo tiān qīng   què líng chūn fēng    
yǒu lèi zuò wèi   yǒu jiāng wén tōng zhí jiāng sān cùn guǎn zhàng xiě chū   jiāng nán qiān fēng wàn fēng      
jǐn shōu shǔ jǐn náng   dǎo tài shǐ zhī tóng jué zhí shàng gāo qióng lóng 窿   shì kāi tiān cōng    
xià zhuì shù qiān chǐ   shēn yuán 黿 tuó gōng zhě jìng jué nǎi   yǒu yún xiá fēng    
wàn jìn liú   chū líng lóng ěr jiāng tīng zhī   shì jiān jiān bèng   zuò qún fēng lóng    
cháng biāo xíng   bǎi cǎo máng rōng liè quē bēng   chū guài sōng luàn bǎo pán   qiú lóng      
jiāng bēng wèi bēng shí shì   duàn duàn qiáo fēi hóng nǎi yǒu jiǔ rén qiáo   qīng diào tóng    
huò jiǎn   huò jià qīng qióng huò niè huò   duǎn qióng gāo zhě chuān 穿 ruò   fēi hóng      
xià zhě pán shān   zōng liǎng néng zhǔ zhà   ér zhà méng    
èr yào dìng guāng   shū 西 ér shū dōng zhàn niǎo zhēng dào rén   jiā què kāi chuāng    
jiàn qióng zhì yǎo ǎi   dàn yǒu lái zōng yóu yún zhǐ jìn wèi jǐn luàn   shí quán diǎn xiōng xiōng    
zhēn zǎi shén gōng   tài shǐ néng zhǎng jiāng xiàng tiān   liú luò rén jiān chéng chǔ gōng  
wēng zhào zhǔ chéng róng   dàn lìng shì xiāng shàng   xiù qīng méng méng  
jié dǒng yuán   yǔn guān tóng   sǎo qīng zōng gōng shěn wēng háo hàn xióng   lóng zhǔn zhī sūn lóng