柏石圖詩,並敘

宋代 蘇軾
柏生兩石間,天命本如此。雖雲生之艱,與石相終始。 韓子俯仰人,但愛平地美。土膏雜糞壤,成壞幾何耳。 君看此槎牙,豈有可移理。蒼龍轉玉骨,黑虎抱金柅。 畫師亦可人,使我毛髮起。當年落筆意,正欲譏韓子。
bǎi shēng liǎng shí jiān   tiān mìng běn suī yún shēng zhī jiān   shí xiāng zhōng shǐ
hán yǎng rén   dàn ài píng měi gāo fèn rǎng   chéng huài ěr
jūn kàn chá   yǒu cāng lóng zhuǎn   hēi bào jīn
huà shī rén   shǐ 使 máo dāng nián luò   zhèng hán