白石道者棲於洪岩以石為糧先朝敬愛之賜予之物甚盛一日主僧持來郡齋因獲恭覽嘆仰之餘偶成拙句二首 其二

宋代 吳芾
道人厭塵紛,萬乘挽不住。愧我未得歸,見之愈增慕。 奎畫儼若新,真容宛如故。舊隱雖寂寥,山靈尚可護。
dào rén yàn chén fēn   wàn shèng wǎn zhù kuì wèi guī jiàn   zhī zēng    
kuí huà yǎn ruò xīn   zhēn róng wǎn jiù yǐn suī liáo shān   líng shàng