白日

宋代 耶律鑄
玉澗鳴泉彈洛浦,蒼龍橫沼寫離騷。晴窗睡起爐煙冷,滿院春風白日高。
jiàn míng quán dàn luò   cāng lóng héng zhǎo xiě sāo qíng chuāng shuì yān lěng   mǎn 滿 yuàn chūn fēng bái gāo