白薴詞二首 其一

明代 王世貞
美人含嬌出中堂,鳴環飭步齊宮商。流目一盼自餘光,恍若輕雲扶太陽。 娛君青春志意荒,白日易短夜難長。弦迫柱促樂漸終,鞶鑒掩收意煩忡,安能雙駐酡顏紅。
měi rén hán jiāo chū zhōng táng   míng huán chì gōng shāng liú pàn guāng huǎng   ruò qīng yún tài yang    
jūn qīng chūn zhì huāng   bái duǎn nán zhǎng xián zhù jiàn zhōng pán   jiàn yǎn shōu fán chōng ān   néng shuāng zhù tuó yán hóng