白露

唐代 杜甫
白露團甘子,清晨散馬蹄。圃開連石樹,船渡入江溪。 憑几看魚樂,回鞭急鳥棲。漸知秋實美,幽徑恐多蹊。
bái tuán gān   qīng chén sàn kāi lián shí shù   chuán jiāng
píng kàn   huí biān niǎo jiàn zhī qiū shí měi   yōu jìng kǒng duō