白蓮啟日上人退避長老之命以四韻高之

宋代 郭祥正
結宇古城邊,能詩復悟禪。缽分摩詰飯,池種遠公蓮。 竹颭春煙靜,禽歌夜月圓。潔身吾有趣,回首謝塵緣。
jié chéng biān   néng shī chán fēn jié fàn chí   zhǒng yuǎn gōng lián    
zhú zhǎn chūn yān jìng   qín yuè yuán jié shēn yǒu huí   shǒu xiè chén yuán