白蓮花

宋代 顧逢
種向東林得,此花真箇希。 芳心能自潔,玉體靜相依。 每訝鷗將浴,猶疑鷺不飛。 月明無處認,香氣襲人衣。
zhǒng xiàng dōng lín   huā zhēn  
fāng xīn néng jié   jìng xiāng  
měi ōu jiāng   yóu fēi  
yuè míng chǔ rèn   xiāng rén