白蓮

宋代 楊萬里
井花新抻白芙蕖,坐看紛紛脫雪膚。 自拾落英浮水面,玉舟撩亂滿江湖。
jǐng huā xīn chēn bái   zuò kàn fēn fēn tuō xuě  
shí luò yīng shuǐ miàn   zhōu liáo luàn mǎn 滿 jiāng