白鳩辭

唐代 李白
鏗鳴鐘,考朗鼓。歌白鳩,引拂舞。白鳩之白誰與鄰, 霜衣雪襟誠可珍。含哺七子能平均。食不咽,性安馴。 首農政,鳴陽春。天子刻玉杖,鏤形賜耆人。 白鷺亦白非純真,外潔其色心匪仁。闕五德,無司晨, 胡為啄我葭下之紫鱗。鷹鸇鵰鶚,貪而好殺。 鳳凰雖大聖,不願以為臣。
kēng míng zhōng   kǎo lǎng bái jiū   yǐn bái jiū zhī bái shuí lín  
shuāng xuě jīn chéng zhēn hán néng píng jūn shí yàn   xìng ān xùn
shǒu nóng zhèng   míng yáng chūn tiān zhàng   lòu xíng rén
bái bái fēi chún zhēn   wài jié xīn fěi rén quē   chén  
wéi zhuó jiā xià zhī lín yīng zhān diāo è   tān ér hǎo shā
fèng huáng suī shèng   yuàn wéi chén