跋曾玉堂訓子十詩

宋代 李曾伯
玉堂義方訓十字,衍而六百十六言。 一門翁季自師友,盡出學問之根源。 彼援遺書誡敦嚴,暨昶以義名沉渾。 爭如此作旨哉味,足使聞者推而尊。 雖然丙善友之義,仕教之忠古皆爾。 讀其詩可知其人,非是父不生是子。 書紳我亦且服膺,過庭夫豈弗由禮。 觸屏教謅勢利徒,得不為之望風愧。
táng fāng xùn shí   yǎn ér liù bǎi shí liù yán
mén wēng shī yǒu   jǐn chū xué wèn zhī gēn yuán
yuán shū jiè dūn yán   chǎng míng chén hún
zhēng zuò zhǐ zāi wèi   shǐ 使 wén zhě tuī ér zūn
suī rán bǐng shàn yǒu zhī   shì jiào zhī zhōng jiē ěr
shī zhī rén   fēi shì shēng shì zi
shū shēn qiě yīng   guò tíng yóu
chù píng jiào zhōu shì   wéi zhī wàng fēng kuì