八哀詩·贈司空王公思禮

唐代 杜甫
司空出東夷,童稚刷勁翮。 追隨燕薊兒,穎銳物不隔。 服事哥舒翰,意無流沙磧。 未甚拔行間,犬戎大充斥。 短小精悍姿,幾然強寇敵。 貫穿百萬眾,出主由咫尺。 馬鞍懸將首,甲外控鳴鏑。 洗劍青海水,刻銘天山石。 九曲非外蕃,其王轉深壁。 飛兔不近駕,鷙鳥資遠擊。 曉達兵家流,飽聞春秋癖。 胸襟日沈靜,肅肅自有適。 潼關初潰散,萬乘猶辟易。 偏裨無所施,元帥見手格。 太子入朔方,至尊狩梁益。 胡馬纏伊洛,中原氣甚逆。 肅宗登寶位,塞望勢敦迫。 公時徒步至,請罪將厚責。 際會清河公,間道傳玉冊。 天王拜跪畢,讜議果冰釋。 翠華卷飛雪,熊虎亘阡陌。 屯兵鳳凰山,帳殿涇渭辟。 金城賊咽喉,詔鎮雄所搤。 禁暴清無雙,爽氣春淅瀝。 巷有從公歌,野多青青麥。 及夫哭廟後,復領太原役。 恐懼祿位高,悵望王土窄。 不得見清時,嗚呼就窀穸。 永系五湖舟,悲甚田橫客。 千秋汾晉間,事與雲水白。 昔觀文苑傳,豈述廉藺績。 嗟嗟鄧大夫,士卒終倒戟。
kòng chū dōng   tóng zhì shuā jìn
zhuī suí yàn ér   yǐng ruì
shi shū hàn   liú shā
wèi shén háng jiān   quǎn róng chōng chì
duǎn xiǎo jīng hàn 姿   rán qiáng kòu
guàn chuān 穿 bǎi wàn zhòng   chū zhǔ yóu zhǐ chǐ
ān xuán jiāng shǒu   jiǎ wài kòng míng
jiàn qīng hǎi shuǐ   míng tiān shān shí
jiǔ fēi wài fān   wáng zhuǎn shēn
fēi jìn jià   zhì niǎo yuǎn
xiǎo bīng jiā liú   bǎo wén chūn qiū
xiōng jīn shěn jìng   yǒu shì
tóng guān chū kuì sàn   wàn shèng yóu
piān suǒ shī   yuán shuài jiàn shǒu
tài shuò fāng   zhì zūn shòu liáng
chán luò   zhōng yuán shén
zōng dēng bǎo wèi   sāi wàng shì dūn
gōng shí zhì   qǐng zuì jiāng hòu
huì qīng gōng   jiàn dào chuán
tiān wáng bài guì   dǎng guǒ bīng shì
cuì huá juǎn fēi xuě   xióng gèn qiān
tún bīng fèng huáng shān   zhàng diàn 殿 jīng wèi
jīn chéng zéi yān hóu   zhào zhèn xióng suǒ è
jìn bào qīng shuāng   shuǎng chūn
xiàng yǒu cóng gōng   duō qīng qīng mài
miào hòu   lǐng tài yuán
kǒng 祿 wèi gāo   chàng wàng wáng zhǎi
jiàn qīng shí   jiù zhūn
yǒng zhōu   bēi shén tián héng
qiān qiū fén jìn jiān   shì yún shuǐ bái
guān wén yuàn chuán   shù lián lìn
jiē jiē dèng dài   shì zhōng dǎo