阿字行後作七首 其二

明代 釋函可
初至文殊寺,日暮雪綏綏。凍手解皮囊,短札外無餘。 主人敬愛客,燒泉夜圍爐。遂罄鄉國語,一一與淚俱。 或爾強歡笑,或自簡殘書。談道欲抗昔,言詩每起予。 得句必朗詠,時驚山鬼呼。寒臘亦易過,從予策蹇驢。 遍視新流人,兼履舊邊隅。一聞西嶽言,躍躍動衣裾。 爰登千山頂,翹望醫巫閭。分題寫怪石,摘食盡野蔬。 冰解梨花落,興盡春已徂。扶杖過金塔,寺小足安居。 況復主人賢,善謔禮無拘。經夏復經秋,涼風滿庭除。 忽憶匡山期,掩卷賦歸與。嚴命難再淹,令我立躊躕。
chū zhì wén shū   xuě suí suí dòng shǒu jiě náng duǎn   zhá wài    
zhǔ rén jìng ài   shāo quán wéi suì qìng xiāng guó   lèi    
huò ěr qiáng huān xiào   huò jiǎn cán shū tán dào kàng yán   shī měi    
de lǎng yǒng   shí jīng shān guǐ hán guò cóng   jiǎn    
biàn shì xīn liú rén   jiān jiù biān wén yuè 西 yán yuè   yuè dòng    
yuán dēng qiān shān dǐng   qiáo wàng fēn xiě guài shí zhāi   shí jǐn shū    
bīng jiě huā luò   xìng jìn chūn zhàng guò jīn   xiǎo ān    
kuàng zhǔ rén xián   shàn xuè jīng xià jīng qiū liáng   fēng mǎn tíng 滿 chú    
kuāng shān   yǎn juàn guī yán mìng nán zài yān lìng   chóu chú