鰲峰先隴

宋代 鄧林
自別家山賦遠遊,誰將麥飯灑松楸。芻靈泣露泉台冷,山鬼吟風宰木愁。 對景漫令心百折,看雲徒有淚雙流。何時歸樹瀧岡表,直使榮光燭九幽。
bié jiā shān yuǎn yóu   shuí jiāng mài fàn sōng qiū chú líng quán tái lěng shān   guǐ yín fēng zǎi chóu    
duì jǐng màn lìng xīn bǎi zhé   kàn yún yǒu lèi shuāng liú shí guī shù shuāng gāng biǎo zhí   shǐ róng 使 guāng zhú jiǔ yōu