暗香

宋代 危西麓
梢,開花繁艷,兵後流落人間。對花泫然承臉而賦 館娃艷骨。見數枝雪裡,爭開時節。底事化工,著意陽和暗偷泄。偏把紅膏染質,都點綴、枝頭如血。最好是、院落黃昏,壓欄照水清絕。 風韻自迥別。謾記省故家,玉手曾折。翠條裊娜,猶學宮妝舞殘月。腸斷江南倦客,歌未了、瓊壺敲缺。更忍見,吹萬點、滿庭絳雪。
shāo   kāi huā fán yàn   bīng hòu liú luò rén jiān duì huā xuàn rán chéng liǎn ér
guǎn yàn jiàn shù zhī xuě   zhēng kāi shí jié shì huà gōng   zhù yáng àn tōu xiè piān hóng gāo rǎn zhì   dōu diǎn zhuì zhī tóu xuè zuì hǎo shì yuàn luò huáng hūn   lán zhào shuǐ qīng jué
fēng yùn jiǒng bié mán shěng jiā   shǒu zēng shé cuì tiáo niǎo nuó   yóu xué gōng zhuāng cán yuè cháng duàn jiāng nán juàn   wèi liǎo qióng qiāo quē gèng rěn jiàn   chuī wàn diǎn mǎn 滿 tíng jiàng xuě