安平樂慢

宋代 劉弇
細想勞生,等閒聚散,冉冉輕似秋煙。蓮心暗苦,月意難圓。神京去路三千。當日風流,有妖饒枕上,軟媚尊前。何計訪蓬仙。斷腸中、一葉晴川。 至而今、追思往事,奈向夢也難到奴邊。自恨不如蘭燈,通宵尚照伊眠。恰道無緣。被人勸休莫瞞天。多應是、前生負你,今世使我償填。
xiǎng láo shēng   děng xián sàn   rǎn rǎn qīng shì qiū yān lián xīn àn   yuè nán yuán shén jīng sān qiān dāng fēng liú   yǒu yāo ráo zhěn shàng   ruǎn mèi zūn qián fǎng péng xiān duàn cháng zhōng qíng chuān
zhì ér jīn zhuī wǎng shì   nài xiàng mèng nán dào biān hèn lán dēng   tōng xiāo shàng zhào mián qià dào yuán bèi rén quàn xiū mán tiān duō yìng shì qián shēng   jīn shì shǐ 使 cháng tián