安老亭詩

宋代 蘇軾
橋下幽亭近水寒,倩誰□字在楣端。 市廛得此尤堪隱,老者於今只自安。 飯後徐行扶竹杖,倦來穩坐倚蒲團。 眼明能展鍾王帖,絕勝前人映雪看。
qiáo xià yōu tíng jìn shuǐ hán   qiàn shuí   zài méi duān
shì chán yóu kān yǐn   lǎo zhě jīn zhī ān
fàn hòu xíng zhú zhàng   juàn lái wěn zuò tuán
yǎn míng néng zhǎn zhōng wáng tiē   jué shèng qián rén yìng xuě kàn