安公子 譚子端言,所居故有燕巢,中間客游,燕不復至,既歸,則又來。為賦一解

清代 陳洵
客夢棲塵綺。社蘭初憶茸紅事。暮雨江湖漂泊,盡相憐無計。 況是撩人波盼笙歌底。經看到黏絮零襟袂。正落花風緊,誰立雕闌玉砌。 過眼流光洗。艷春歸後閒門閉。舊識依稀,坊巷冷,而今何世。 惟有苔錢裝綴簾櫳麗。偏病來疏了閒車軌。怪似伊輕俊,不是懨懨恁地。
mèng chén shè lán chū rōng hóng shì jiāng piāo jǐn xiāng   lián      
kuàng shì liáo rén pàn shēng jīng kàn dào nián líng jīn mèi zhèng luò huā fēng jǐn shuí   diāo lán      
guò yǎn liú guāng yàn chūn guī hòu xián mén jiù shí fāng xiàng   lěng ér jīn   shì      
wéi yǒu tái qián zhuāng zhuì lián lóng piān bìng lái shū le xián chē guǐ guài qīng jùn shì   yān yān nèn