安公子

宋代 晁端禮
漸漸東風暖。杏梢梅萼紅深淺。正好花前攜素手,卻雲飛雨散。是即是、從來好事多磨難。就中我與你才相見。便世間煩惱,受了千千萬萬。 回首空腸斷。甚時與你同歡宴。但得人心長在了,管天須開眼。又只恐、日疏日遠衷腸變。便忘了、當本深深願。待寄封書去,更與丁寧一遍。
jiàn jiàn dōng fēng nuǎn xìng shāo méi è hóng shēn qiǎn zhèng hǎo huā qián xié shǒu   què yún fēi sàn shì shì cóng lái hǎo shì duō nàn jiù zhōng cái xiāng jiàn biàn 便 shì jiān fán nǎo   shòu le qiān qiān wàn wàn
huí shǒu kōng cháng duàn shén shí tóng huān yàn dàn rén xīn zhǎng zài le   guǎn tiān kāi yǎn yòu zhǐ kǒng shū yuǎn zhōng cháng biàn biàn 便 wàng le dāng běn shēn shēn yuàn dài fēng shū   gèng dīng níng biàn