安公

唐代 靈一
彌天稱聖哲,象法初繄賴。弘道識行藏,匡時知進退。 秦王輕與舉,習生重酬對。學文古篆中,義顯心經內。 法服應華夏,金言流海岱。西方浮雲間,更陪龍華會。
tiān chēng shèng zhé   xiàng chū lài hóng dào shí xíng cáng   kuāng shí zhī jìn tuì 退
qín wáng qīng   shēng zhòng chóu duì xué wén zhuàn zhōng   xiǎn xīn jīng nèi
yīng huá xià   jīn yán liú hǎi dài 西 fāng yún jiān   gèng péi lóng huá huì