哀文集賢,時奉使南海道棄
瘴海距天關,道逾千萬山。空傳靈雨送,不見使星還。
旌旆青楓暗,樓台白水閒。郡人惟我最,遠客淚潺潺。
zhàng
瘴
hǎi
海
jù
距
tiān
天
guān
關
,
dào
道
yú
逾
qiān
千
wàn
萬
shān
山
。
。
kōng
空
chuán
傳
líng
靈
yǔ
雨
sòng
送
,
bú
不
jiàn
見
shǐ
使
xīng
星
hái
還
。
。
jīng
旌
pèi
旆
qīng
青
fēng
楓
àn
暗
,
lóu
樓
tái
台
bái
白
shuǐ
水
xián
閒
。
。
jùn
郡
rén
人
wéi
惟
wǒ
我
zuì
最
,
yuǎn
遠
kè
客
lèi
淚
chán
潺
chán
潺
。
。