愛筍

宋代 陳造
犀非犀,玉非玉, 拂拂輕霜浮脆綠。披籜含梢欲成竹, 娟娟褭褭森可束。稀間只稱佳月照, 勁處差耐清風觸。少忍充庖得補林, 主人為目不為腹。論材似也子勝人, 終竟鼻祖與膏馥。官閒盡日據胡床, 樂與此君同避俗。冷笑京華痴少年, 枉費千金買花木。
fēi   fēi  
qīng shuāng cuì tuò hán shāo chéng zhú    
juān juān niǎo niǎo sēn shù jiān zhǐ chēng jiā yuè zhào    
jìn chù chà nài qīng fēng chù shǎo rěn chōng páo lín    
zhǔ rén wéi wéi lùn cái shì zi shèng rén    
zhōng jìng gāo guān xián jìn chuáng    
jūn tóng lěng xiào jīng huá chī shào nián    
wǎng fèi qiān jīn mǎi huā