哀棄兒

元代 許有壬
雪霜載途風裂肌,有兒鶉結行且啼。問兒何事乃爾悲,父母棄之前欲追。 木皮食盡歲又飢,夫婦行乞甘流離。負兒遠道力已疲,勢難俱生灼可推。 與其疐尾莫我隨,不如忍割從所之。今夕曠野兒安歸,明朝道殣非兒誰。 父兮母兮豈不慈,天倫遽絕天實為。卜年執政雖咸腓,發廩有議常堅持。 昔聞而知今見之,倉皇援手無所施。兒行不顧寒日西,哭聲已遠猶依稀。
xuě shuāng zài fēng liè   yǒu ér chún jié xíng qiě wèn ér shì nǎi ěr bēi   zhī qián zhuī    
shí jǐn suì yòu   xíng gān liú ér yuǎn dào shì   nán shēng zhuó tuī    
zhì wěi suí   rěn cóng suǒ zhī jīn kuàng ér ān guī míng   cháo dào jìn fēi ér shuí    
  tiān lún jué tiān shí wèi nián zhí zhèng suī xián féi   lǐn yǒu cháng jiān chí    
wén ér zhī jīn jiàn zhī   cāng huáng yuán shǒu suǒ shī ér xíng hán 西   shēng yuǎn yóu