哀教

唐代 皎然
本師不得已,強為我著書。知盡百慮遣,名存萬象拘。 如何工言子,終日論虛無。伊人獨冥冥,時人以為愚。
běn shī de   qiáng wèi zhù shū zhī jǐn bǎi qiǎn   míng cún wàn xiàng
gōng yán zi   zhōng lùn rén míng míng   shí rén wéi