哀才公
仲冬東南天鼓鳴,我軍滅胡功可成。道之將行歲在已,星落轅門悲孔明。
尚書頭顱血洗箭,馬革纏屍亦堪羨。夷門野夫國士流,痛哭天遙夜雷電。
zhòng
仲
dōng
冬
dōng
東
nán
南
tiān
天
gǔ
鼓
míng
鳴
,
wǒ
我
jūn
軍
miè
滅
hú
胡
gōng
功
kě
可
chéng
成
dào
。
zhī
道
jiāng
之
xíng
將
suì
行
zài
歲
yǐ
在
xīng
已
,
luò
星
yuán
落
mén
轅
bēi
門
kǒng
悲
míng
孔
明
。
shàng
尚
shū
書
tóu
頭
lú
顱
xuè
血
xǐ
洗
jiàn
箭
,
mǎ
馬
gé
革
chán
纏
shī
屍
yì
亦
kān
堪
xiàn
羨
yí
。
mén
夷
yě
門
fū
野
guó
夫
shì
國
liú
士
tòng
流
,
kū
痛
tiān
哭
yáo
天
yè
遙
léi
夜
diàn
雷
電
。